• THPT_Nguyen_Van_Huong_01-CMI
  • THPT_Nguyen_Van_Huong-CMI18
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

GƯƠNG HỌC SINH PHẠM THỊ BÍCH NGỌC LỚP 12A5

Con sóng của cuộc đời cứ ập đến với hai mẹ con Ngọc. Con sóng này vừa dứt thì con sóng khác lại vội vã đến, hung dữ và nguy hiểm hơn.

Có thể nói tai nạn giao thông như lưỡi hái sắt lạnh của thần chết, sẵn sàng cướp đi sinh mạng của bất kì ai. Còn không thì chiếc lưỡi hái vô hình và vô tình ấy cũng sẽ gieo biết bao nỗi buồn, nỗi lo cho những gia đình không may gặp phải.

Bạn Phạm Thị Bích Ngọc lớp 12A5…với ánh mắt xa xăm và một nỗi buồn thoáng qua ánh mắt ấy. Ngọc kể lại một câu chuyện cách đây đã 2 năm…Năm học 2017 - 2018 Ngọc đã vắng mặt trên lớp khoảng thời gian khá dài, tưởng đâu bạn sẽ từ bỏ việc học của mình. Vì bạn ấy phải chăm sóc mẹ bị tai nạn giao thông phải nhập viện ở Bệnh viện Chợ Rẫy. Hỏi thăm ra mới biết được hoàn cảnh thương tâm của người mẹ trẻ ấy.

Trong cuộc sống hôn nhân mẹ Ngọc không có được hạnh phúc viên mãn, không được như những lời chúc tụng tốt đẹp mà ngày hôn lễ người ta thường chúc nhau “chúc vợ chồng sống đến răng lông, đầu bạc”. Vì cha, mẹ Ngọc li hôn cũng đã khá lâu. Cha, mẹ li hôn thì chốn nương nhờ an toàn nhất mẹ Ngọc biết đến chính là bên ngoại. Về ngoại… Ngọc ở nhà cùng với ngoại, còn mẹ Ngọc vì “cơm áo gạo tiền” của hai mẹ con nên phải đành xa con đi làm công nhân ở Sài Gòn.

Vẫn tưởng sóng gió trong cuộc đời đã qua, cuộc sống của hai mẹ con Ngọc sẽ được bình yên. Nhưng con sóng của cuộc đời cứ ập đến với hai mẹ con Ngọc. Con sóng này vừa dứt thì con sóng khác lại vội vã đến, hung dữ và nguy hiểm hơn. Nó kéo phăng đi niềm vui của người mẹ trẻ - sau một vụ tai tại giao thông. Bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy báo cho người nhà Ngọc biết là mẹ Ngọc phải chịu cảnh sống như người thực vật.

Sau khi xuất viện, mọi sinh hoạt cá nhân của mẹ Ngọc đều nhờ người nhà chăm sóc. Ngọc bảo thấy mẹ như thế lo lắm, mỗi khi lại gần mẹ, Ngọc không dám nói chuyện gì buồn hết, nói toàn chuyện vui để mẹ yên tâm dưỡng bệnh, và mong mẹ mau bình phục. Nhưng dù sao ngày ngày Ngọc vẫn còn được nhìn thấy mẹ đó là cả một niềm hạnh phúc.

Ngọc yên lặng…một phút lặng người làm BBT chúng tôi càng bối rối, chuyện gì đang xảy ra trong tâm hồn của Ngọc. Các bạn có biết không? mắt Ngọc đỏ hoe kể tiếp cho chúng tôi nghe về số phận quá đỗi bất hạnh của mẹ mình. Một thời gian sau khi xuất viện, mẹ phải nằm yên một chỗ, và ngày hôm đó cơ thể mẹ lại có vấn đề, mẹ sốt, rồi sốt rất cao…sốt không hạ. Người nhà tức tốc đưa mẹ đi viện. Sau quá trình điều trị, Bác sĩ cho biết mẹ Ngọc đã bị nhiễm trùng máu quá nặng và bảo người nhà chuẩn bị tinh thần. Một tin sét đánh và rồi…căn bệnh nhiễm trùng máu đã cướp đi sinh mạng của người mẹ trẻ. Thế là Ngọc trơ trọi trên cõi đời…

Bạn ơi! Nếu chúng ta hãy thử một thoáng đặt mình vào hoàn cảnh bạn Ngọc, chỉ một thoáng thôi mình sẽ như thế nào?... vì không có cha bên cạnh, mẹ lại vĩnh viễn ra đi…Thương thay cho hoàn cảnh cô bạn nhỏ ấy. Cũng còn may vì trong cuộc đời Ngọc còn có ngoại, có cậu bên cạnh. Ngoại và cậu dành hết tình thương của mình để lo cho Bích Ngọc- đứa cháu tội nghiệp của mình.

Qua hoàn cảnh trên, chắc rằng trong mỗi chúng ta đều cảm nhận được rằng, đó đâu chỉ là số phận không may dành cho mẹ Ngọc, mà đó còn là nỗi bất hạnh cho bản thân Ngọc. Cô bạn vẫn hiểu được điều đó, và BBT chúng tôi cảm nhận được rằng ẩn đằng sau nụ cười, ẩn đằng sau giọng nói lanh lẹ, vô tư ấy là cả một nỗi buồn và nỗi lo cho tương lai. Ngọc bảo được ngoại và cậu hứa sẽ lo cho Ngọc học đến nơi, đến chốn, Ngọc sẽ cố gắng và cố gắng nhiều hơn nữa, để mong sau này có việc làm ổn định để Ngọc còn có cơ hội đền đáp công ơn của ngoại và cậu.

Các bạn thân mến! Các bạn thấy không, tai nạn giao thông mang lại biết bao thảm cảnh, gieo rắc biết bao nỗi buồn, đẩy con người rơi vào những nghịch cảnh trong cuộc đời. Các bạn ơi hẫy nhớ mỗi khi chúng ta tham gia giao thông như chúng ta đang tham gia vào một cuộc chiến sinh, tử hãy cận thận từng giây, từng phút vì sinh mạng chúng ta và vì sự an toàn của người khác.

Bích Ngọc- người ngồi bên trái 

 

Nếu mỗi chúng ta đều có một điều ước, mình tin rằng đa số các bạn cũng sẽ giống như mình. Điều ước duy nhất, dĩ nhiên ấy sẽ dành cho cha, mẹ - đó là cầu mong cho cha, mẹ luôn vui, khỏe để sống mãi bên chúng ta. Như vậy muốn cho cha, mẹ luôn được vui vẻ, khỏe mạnh, không lo âu vì mình thì tại sao ngay bây giờ mình không ra sức học tập thật tốt, mình không sửa đổi những khuyết điểm mình đang mắc phải để dần dần hoàn thiện mình hơn. Các bạn ơi! Hãy làm những gì mà một người con nên làm, đừng để khi quá muộn các bạn nhé!

Lê Thị Bích Thoa


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 105
Hôm qua : 237
Tháng 07 : 2.377
Tháng trước : 11.613
Năm 2020 : 62.997